[Beat Mashup] Người Từng Thương / Bắt Đầu Là Điểm Dừng – Sevenk x Will x Khói x Sukai

18
25



[Mashup by Wikin] Người Từng Thương / Bắt Đầu Là Điểm Dừng
Artists: Sevenk x Will x Khói x Sukai
Link SoundCloud:

SC Wikin:
Fb Wikin:

Hình ảnh bởi Đẩu Đẩu
Fb Đẩu Đẩu:

Lyrics:
Intro:
Người ta không ai nói vs nhau về những thứ đã qua
Họ từng bên nhau vì điều gì?
Tổn thương, hạnh phúc , và khổ đau
Nếu đó không phải là tình yêu thì anh cũng chẳng biết tình yêu là gì
Rồi thì ta cũng bước qua…
Em bận yêu . còn anh thì bận với cô đơn

Sevenk :
Khi họ hỏi về em… anh không gọi là người yêu cũ
Chỉ gọi là người từng thương… dù chuyện tình mình giỡ đã cũ
Là người được nhớ không quyền dc ghen vì giờ là gì của nhau
Em theo người ta trọn vẹn niềm vui bỏ lại tình anh cùng ngàn nỗi đau
Nơi đây thì anh vẫn cứ cho phép bản thân vất vả với nỗi nhớ
Chật vật tìm kiếm những kỉ niệm xưa từ 2 năm trước…ôi thật khờ
“đừng như vậy nữa mà… em và anh bây giờ đã khác xưa
e không còn thương …người ta đợi em ở trước cửa”
Nếu em là anh 1 ngày… vắt cạn nỗi buồn còn đây
Thì chắc đông này em sẽ không ngủ để nhớ về anh từng giây
Anh cố chấp giữ lại kỉ niệm như tự giết mình vậy thôi…
“Trên thế gian này chẳng ai yêu mãi người không yêu mình đâu Khôi”
“Có khi nào họ không như xưa họ bỏ cô ấy đâu đó
Hãy nói tôi biết để tôi đi tìm dù vài tram cây nha gió”
Có khi đôi chân lạc bước lần nữa đưa ta gặp nhau giữa đoạn đường
Rồi chẳng nhìn nhau hay ôm lấy nhau… Người từng thương… ?

Will :
Là người từng thương . anh chưa dc phép dừng lại
Một lần lạc mất vòng tay , hơi ấm không là ngày mai
Một lần xa em -a biết : Đủ dũng cảm để tim đợi chờ
Còn em
Sau bao ngày tháng anh thèm được nhớ

Ngày mình đứng đó bên nhau chỉ đôi lúc mưa rơi còn mang
Dù khi em xa nơi anh, nước mắt trên vai kéo vệt còn nặng
Giữa những yêu thương , ôm trọn nỗi nhớ rung rinh mơ hồ
Em về sau mưa đúng không? Hay chỉ do anh đang nhớ
Em liệu có buồn, có những an lành mà em từng muốn ?
Có trái tim ngấm nắng vỡ tan vào 1 buổi chiều mưa buông
Có thấy 2 ta tan vỡ , anh mượn tim em ngủ vùi
Có thấy yêu thương nào từ anh đủ để cho em dc vui
Và rồi một mai , anh đến bỏ lại cô đơn nơi đây
Để nói về anh- về em – hay về an yên sau này?
Rồi sau hạnh phúc, a mong em phải thật bình yên
Dù rằng có đôi lần anh để mặc cô đơn nằm yên

Khói :
Giận hờn lỡ trao em vài giọt đắng…
Ngỡ người chẳng giận nhưng bỗng xa anh….
Đôi lần anh ước dù một giọt nắng…
Nhưng nơi đây chỉ toàn mưa, bởi lá đã lìa cành
Anh nói không vui vì nhớ, đâu có nghĩa là vẫn còn chờ
Em nói không vui chỉ là cớ, để đi bên người vốn đã có quyền chờ
Vậy thôi em ơi ta đã có những vết xước dù lội ngược dòng tìm nhau ngay từ đầu đã vấp ngã
Đôi ba lần dừng chân không ngại ngần rồi một mình với bộn bề để không thể tự xoay trở mà vượt qua…
Em đã là tất cả của anh, là tất cả của anh, là kỉ niệm anh có rồi mặc nó chết cùng anh
Là chuỗi dài mộng mị muốn ngủ thiếp như vậy mãi
nhưng anh biết không lẽ mình cứ hoài lãng tránh

Vài lần anh uống muốn giấu đi giọt sầu
Để không biết phải bắt đầu từ đâu
Sau xa nhau yêu ai anh cũng giấu ?
Để không muốn em biết rồi lại đau… (Vì em ích kỷ)
Anh và em,… hai người dung
Tìm thấy nhau đã là đúng…
Ta loay hoay, rồi trượt ngã…
Nhưng sau tất cả bắt đầu là điểm dừng…

Sukai :
Nếu, chúng ta một lần thôi nhìn lại
Buông tay, ngừng nhớ vì ai cũng hiểu không gì là mãi mãi
Em yêu anh, anh yêu em thì cũng kết thúc từ lâu
Giọt buồn trên má vốn dĩ tự rơi cũng chẳng ai lau được đâu
Ta từng nhắm mắt thật chặt để thấy ưu tư vẫn còn vẹn nguyên,
Chắc không ai ngờ đến khi tỉnh giấc xung quanh không còn bình yên
Ngày xa anh, em đã gửi lại yêu thương đẹp nhất
Những thứ cũ kĩ này, em mang theo làm kỉ vật.
Em không biết mai này em còn may mắn hưởng trọn niềm vui,
Tất cả em đều không biết, vì vết thương lòng chẳng bao giờ nguôi
Đừng, đừng nói em nghe rằng anh sẽ vẫn chờ đợi,
Đừng nói em nghe anh còn hi vọng cất giấu chưa nói thành lời.
Tất cả điều đó, xin anh, hãy giữ cho một người khác,
Một người tình cờ gặp anh, thương anh như lời bài hát
Cho anh những thứ mà em bên anh đã không thể cho,
Cho anh tất thảy những thứ mà em bấy lâu luôn mong anh có.

Người Từng Thương !

#Mashup #Wikin #DauDau
#PhanHoangAnhTuan

Nguồn: https://hethongvinmart.com

Xem thêm bài viết khác: https://hethongvinmart.com/tong-hop

18 COMMENTS

  1. I heard the * you said about me, throw dirt on my name,
    And what’d you do for money, what’d you do for fame,
    I’ve aways been me, well, can you say the same?
    ‘Cause I’ve been wanting just to ask you one thing

    (Anh nghe những điều em nói về anh, bôi nhọ lên tên anh,
    Và những điều em làm vì tiền, vì tiếng,
    Anh vẫn luôn là anh, còn, em có nói giống vậy được không?
    Vì anh muốn hỏi em 1 điều thôi,)

    Anh không được biết là em đang vui hay đang buồn,
    Anh không hề biết khi anh giữ chặt là khi bàn tay em đang buông,

    Anh không được biết tình cảm của em đã có thể tắt đi ngang xương,
    Anh như 1 lão ngư dân muốn đi tìm mỹ nhân ngư không mang xuồng,
    Và đó là thứ mà khiến anh trăn trở từng đêm,

    Em mang con tim anh làm tan vỡ, và bỏ đi không cần đền,
    Em đã không còn buồn xuất hiện tất cả những nơi mình từng đến,
    Người bỏ xó anh vào quá khứ là người luôn nhắc anh đừng quên,

    Mẹ em gọi, dặn anh để cho con tim em được lành lặn,
    Mẹ anh nói, anh chỉ muốn em khi em không còn nằm cạnh,
    Well, anh chỉ tức cách em đi mất, và vứt trả mọi kỳ công,
    Chỉ nhắc em nhớ anh đã có mặt, khi tất cả mọi người không.

    But I get it, anh là ngòi nổ chậm,
    Còn em là 1 tờ vé, chờ vào tay nhiều người sổ đậm,
    Anh cứ giữ lấy như báu vật, khi kiến thức chưa được phổ cập,
    Rằng cờ bạc là bác thằng bần, trách chỉ trách do mình cố chấp,

    Và có 1 chút gì đó, khó để nói dưới cơn mưa kia,
    Anh cũng chẳng phải lo, em sẽ không có ai đón đưa về,
    Cũng chẳng thể nói ai sai, nên chọn cho nhau lối đi âm thầm,
    Vì ta chẳng thể nào nắm tay, khi mà cả hai đều dùng nắm đấm,

    Và kể cả khi vào những ngày cuối, anh đã ước quên hết những gì mình được thấy,
    Dù con tim anh là bút chì màu, nhưng lý trí là cục tẩy,
    Mọi lời nói dối, anh chỉ ước là em đã cất và đem giấu kĩ.
    Đối với anh em là đẹp nhất, nhưng sự thật thì luôn xấu xí.

    Anh nghe những điều em nói về anh, bôi nhọ lên tên anh,
    Và những điều em làm vì tiền, vì tiếng,
    Anh vẫn luôn là anh, còn, em có nói giống vậy được không?
    Vì anh muốn hỏi em 1 điều thôi,
    Em hãy giữ như trước được không?

    Chỉ muốn hỏi em 1 điều
    Em sẽ làm gì vì tình yêu?
    Em sẽ làm gì vì tình yêu?
    Baby.
    For love.

  2. YÊU
    chúng ta 1 lần thôi nhìn lại

    muốn ghen đừng nhớ về ai cũng hiểu không gì là mãi mãi
    anh yêu em – em yêu anh thì cũng kết thúc từ lâu
    giọt buồn trên má vốn dĩ tự rơi cũng chẳng ai lau được đâu
    ta từng nhắn mắt thật chặt để thấy yêu thương vẫn còn vẹn nguyên
    chắc không ai ngờ đến khi tỉnh giấc xung quanh không còn bình yên
    ngày xa em anh đã gửi lại yêu thương đẹp nhất
    những thứ cũ kỉ này anh mang theo làm kỉ vật
    anh không biết mai này anh còn may mắn hưởng trọn niềm vui
    tất cả anh đều không biết vì vết thương lòng chẳng bao h nguôi
    đừng – đừng nói anh nghe rằng em sẽ vẫn chờ đợi
    đừng nói anh nghe em còn hi vọng cất giấu chưa nói thành lời
    tất cả điều đó xin em hay giữ cho 1 người khác
    1 người tình cờ gặp em thương em như lời bài hát
    cho em những thứ mà anh bên em đã không thể cho
    cho anh tất cả những thứ mà anh bấy lâu luôn mong em có

  3. Người ta cứ mãi nói với nhau về những thứ đã qua

    Họ từng bên nhau vì điều gì?

    Tổn thương, hạnh phúc , và khổ đau

    Nhưng nếu đó không phải là tình yêu, thì anh cũng chẳng biết tình yêu là gì

    Rồi thì ta cũng bước qua.

    Em bận yêu.

    Còn anh thì bận với cô đơn.

    Khi họ hỏi về em… anh không gọi là người yêu cũ

    Chỉ gọi là người từng thương… dù chuyện tình mình từ giờ đã cũ

    Là người được nhớ không quyền được ghen vì giờ là gì của nhau

    Em theo người ta trọn vẹn niềm vui bỏ lại tình anh cùng ngàn nỗi đau

    Nơi đây thì anh vẫn cứ cho phép bản thân vất vả với nỗi nhớ

    Chật vật tìm kiếm những kỉ niệm xưa từ 2 năm trước…ôi thật khờ !

    “đừng như vậy nữa mà… em và anh bây giờ đã khác xưa

    E không còn thương …người ta đợi em ở trước cửa”

    Nếu em là anh 1 ngày… vắt cạn nỗi buồn còn đây

    Thì chắc đông này em sẽ không ngủ để nhớ về anh từng giây

    Anh cố chấp giữ lại kỉ niệm như tự giết mình vậy thôi.

    “Trên thế gian này chẳng ai yêu mãi người không yêu mình đâu em à ”

    “Có khi nào họ không như xưa họ bỏ cô ấy đâu đó

    Hãy nói tôi biết để tôi đi tìm dù vài trăm cây nha gió”

    Có khi đôi chân lạc bước lần nữa đưa ta gặp nhau giữa đoạn đường

    Rồi chẳng nhìn nhau hay ôm lấy nhau…Là Người từng thương… ?

    Giận hờn lỡ trao em vài giọt đắng

    Ngỡ người chẳng giận nhưng bỗng xa anh.

    Đôi lần anh ước dù một giọt nắng

    Nhưng nơi đây chỉ toàn mưa, bởi lá đã lìa cành

    Anh nói không vui vì nhớ, đâu có nghĩa là vẫn còn chờ

    Em nói không vui chỉ là cớ, để đi bên người vốn đã có quyền chờ.

    Vậy thôi em ơi ta đã có những vết xước dù lội ngược dòng tìm nhau ngay từ đầu đã vấp ngã

    Đôi ba lần dừng chân không ngại ngần rồi một mình với bộn bề để không thể tự xoay trở mà vượt qua

    Em đã là tất cả của anh, là tất cả của anh, là kỉ niệm anh có rồi mặc nó chết cùng anh

    Là chuỗi dài mộng mị muốn ngủ thiếp như vậy mãi, nhưng anh biết không lẽ mình cứ hoài lãng tránh, không lẽ mình cứ hoài lãng tránh

    Vài lần anh uống muốn giấu đi giọt sầu

    Để không biết phải bắt đầu từ đâu

    Sau xa nhau yêu ai anh cũng giấu?

    Để không muốn em biết rồi lại đau

    Vì anh và em,… hai người dưng, tìm thấy nhau đã là đúng

    Ta loay hoay, rồi trượt ngã.

    Nhưng sau tất cả bắt đầu là điểm dừng…Vì em !

  4. Verse 1:
    Hà nội mùa mưa, em chẳng còn ở đây nữa
    Hà Nội mùa mưa, em đã quên hết hay chưa
    Tháng năm trôi dài, anh mong con tim mình đóng cửa
    Hà Nội mùa mưa, anh không còn quyền chọn lựa

    Sáng sớm tỉnh dậy, lại càng thấy nhớ em thêm
    Hà Nội mùa mưa, trồi non vất vưởng ở trước thềm
    Anh còn nhớ lại, những chòm sao hôm ban đêm
    Hà Nội mùa mưa, khiến con tim anh thật yếu mềm

    Bình minh thức dậy, lại thấy hàng cây lấp ló
    Cô đơn hiện về, niềm vui lại đem đi cho
    Một trời kỉ niệm, có lẽ cũng dần vứt xó
    Hà Nội mùa mưa, phảng phất mùi đất và cỏ

    Bất chợt tỉnh giấc, nghĩ về kỉ niệm xưa cũ
    Thư tay trao nhau, tấm ảnh anh vứt trên nóc tủ
    Cầm chặt zippo, đốt luôn chuyện tình dang dở
    Không còn anh, không còn em… không còn chờ

    Verse 2:
    Quá khó phải không, để yêu ai đó thật lòng
    Quá dễ phải không, để tìm ai khác nhanh chóng
    Mùa mưa Hà Nội, lắng đọng trong tim anh tích trữ
    Quả là ngu dốt, anh bị em biến thành phép thử

    Và rồi một mai, liệu em có quay trở lại?
    Vẫn mãi nơi đây, nhưng chắc anh không chờ hoài
    Im lặng một mình, cùng khoảng lặng cô đơn lạnh lẽo
    Ta còn lại gì, món quà kỉ niệm hay những viên kẹo?

    Quá khứ phải quên, có lẽ thôi không nhớ nữa
    Đành chôn kỉ niệm, hoà cùng vào với màn mưa
    Hà Nội mùa nắng, anh với em vẫn mặn nồng
    Hà Nội mùa mưa, thứ anh nhận lại bằng không

    Ngồi bên cửa sổ, nghĩ về người mình trông ngóng
    Đóng cửa lòng mình, để tình cảm anh đc sang chương
    Chuyện mình tan vỡ, anh nghĩ về những điều đáng thất vọng
    Không phải người yêu cũ, gọi em… người từng thương

  5. Đêm về khuya tĩnh lặng
    Không gian khô quạnh chỉ mình ta
    Hà Nội buồn nhất có lẽ khi trời đã đổ cơn mưa rào
    Tiếng mưa tí tách giữa một thành phố tấp nập và ồn ào
    Ngồi buồn mình anh trong căn phòng trống
    Đọc lại nhữnb tin nhắn cũ của cta
    Anh không thể cầm nổi nước mắt mình nữa rồi
    Nhấp chén rượu đầy anh thả mình trong cơn say
    Giờ còn mình anh nghĩ suy về hình hóng đó

    Mưa rơi ào ào như muốn
    Cuốn trôi đi hết kỉ niệm buồn của ngày xưa
    Tệ thật anh lại thấy nhớ em rồi
    Giá anh có đủ can đảm nói ra 1 tiếng yêu em
    Thìnbây giờ anh đâu phải hối tiếc như vậy
    Anh vẫn còn nhớ cái cảm giác đó
    Anh như một gã si tình
    Chạy theo bông hoa chẳng thuộc về ta
    I’m so lonely babe
    Cuộc sống của em có bộn bề và khó khăn
    Em giờ đang ở nơi đâu
    Làm sao để em có thể thấu hiểu được anh
    Ngồi buồn nơi đây anh viết ra bài rap này
    Như muốn rãi bày mọi tâm tư của anh
    Những kỉ niệm đó anh sẽ cất giấu nó
    Anh sẽ chỉ coi nó là 1 kỉ niệm đẹp
    Giờ đây 2 ta mỗi ng một đường
    Con đường đó mãi chỉ là 2 đg thẳng song song
    Nếu ta còn duyên thi một ngày nào đoạn đường ấy sẽ cùng giao nhau tại một điểm.

    Anh chẳng biết viết j nữa thôi đành kết thúc bài rap này vậy
    Do you miss me? Miss you

  6. Người ta cứ mãi nói với nhau về những thứ đã qua

    Họ từng bên nhau vì điều gì?

    Tổn thương, hạnh phúc , và khổ đau

    Nhưng nếu đó không phải là tình yêu thì anh cũng chẳng biết tình yêu là gì

    Rồi thì ta cũng bước qua. Em bận yêu . còn anh thì bận với cô đơn

    Khi họ hỏi về em… anh không gọi là người yêu cũ

    Chỉ gọi là người từng thương… dù chuyện tình mình từ giờ đã cũ

    Là người được nhớ không quyền được ghen vì giờ là gì của nhau

    Em theo người ta trọn vẹn niềm vui bỏ lại tình anh cùng ngàn nỗi đau

    Nơi đây thì anh vẫn cứ cho phép bản thân vất vả với nỗi nhớ

    Chật vật tìm kiếm những kỉ niệm xưa từ 2 năm trước…ôi thật khờ !

    “đừng như vậy nữa mà… em và anh bây giờ đã khác xưa

    E không còn thương …người ta đợi em ở trước cửa”

    Nếu em là anh 1 ngày… vắt cạn nỗi buồn còn đây

    Thì chắc đông này em sẽ không ngủ để nhớ về anh từng giây

    Anh cố chấp giữ lại kỉ niệm như tự giết mình vậy thôi.

    “Trên thế gian này chẳng ai yêu mãi người không yêu mình đâu em à ”

    “Có khi nào họ không như xưa họ bỏ cô ấy đâu đó

    Hãy nói tôi biết để tôi đi tìm dù vài trăm cây nha gió”

    Có khi đôi chân lạc bước lần nữa đưa ta gặp nhau giữa đoạn đường

    Rồi chẳng nhìn nhau hay ôm lấy nhau…Là Người từng thương… ?

    Giận hờn lỡ trao em vài giọt đắng

    Ngỡ người chẳng giận nhưng bỗng xa anh

    Đôi lần anh ước dù một giọt nắng

    Nhưng nơi đây chỉ toàn mưa, bởi lá đã lìa cành

    Anh nói không vui vì nhớ, đâu có nghĩa là vẫn còn chờ

    Em nói không vui chỉ là cớ, để đi bên người vốn đã có quyền chờ

    Vậy thôi em ơi ta đã có những vết xước dù lội ngược dòng tìm nhau ngay từ đầu đã vấp ngã

    Đôi ba lần dừng chân không ngại ngần rồi một mình với bộn bề để không thể tự xoay trở mà vượt qua

    Em đã là tất cả của anh, là tất cả của anh, là kỉ niệm anh có rồi mặc nó chết cùng anh

    Là chuỗi dài mộng mị muốn ngủ thiếp như vậy mãi

    nhưng anh biết không lẽ mình cứ hoài lãng tránh.

    Vài lần anh uống muốn giấu đi giọt sầu

    Để không biết phải bắt đầu từ đâu

    Sau xa nhau yêu ai anh cũng giấu?

    Để không muốn em biết rồi lại đau

    Anh và em,… hai người dung

    Tìm thấy nhau đã là đúng

    Ta loay hoay, rồi trượt ngã

    Nhưng sau tất cả bắt đầu là điểm dừng…Vì em !

  7. Ngoài trời vẫn đang đổ mưa
    Em giờ này đã ngủ chưa
    Sắp đến Noel r đấy
    Ra đường liệu có ai đón đưa
    Anh nghe dự báo thời tiết
    Mấy hôm nay bạc liêu trở lạnh
    Em ra đường nhớ mặc thêm Áo ấm trong thời gian không có anh ở cạnh
    Nếu em có đi đâu xa. Nhớ nhắn tin cho anh vài dòng. Đi chơi nhớ về sớm đấy đừng bắt anh mòn mỏi đợi mong. Nếu có đi dạo mua sắm thì phải nhớ mua cho anh nữa nhé
    Em ở bạc liêu mãi rồi biết khi nào mới về vs anh đây.sài gòn hôm nay -trời nhiều mây không biết ngoài kia em thế nào. Chẳng đc đi bên anh nũng nĩu. Ko biết giờ tâm trạng em ra sao. Dù có vắng anh bao lâu. Thì cũng không đc bùn đâu đấy.học bài xong nhớ ngủ sớm không lại bị mẹ cho ăn cây.đi học nhớ về đúng giờ.nhớ ăn đúng bữa.đừng có ham chơi la cà mắc mưa rồi lại bị cảm nữa.biết là sẽ nhớ biết là sẽ đau nếu ta không đc gặp nhau. Chỉ ước 1 lần đc nằm cạnh em dang tay ôm lấy em vào lòng. Điều ước của anh nhở thôi. Nhưng chỉ cần thế là đủ.cô đơn buồn bực của em đưa đây anh dấu hết vào tủ. Có buồn thế nào đi nữa cũng đừng ngồi khóc em nhé. Hưa với anh 1 điều là mãi bên anh trọn đời em nhaa
    Best người từng thương.

  8. Khi tình yêu kết thúc…nổi đau anh vẫn còn mang nặng.
    Anh vẫn biết ơn…những ngày tháng tốt đẹp bên em mà ông đã ban tặng
    Anh xin giữ lại những nổi đau…em đi rồi hạnh phúc và bình yên nơi anh cũng không còn
    Những vết dao đâm sâu vào tim… và nổi đau mất em nó có khác gì nhau
    Có lẻ không em…là cả ngày dài ảm đảm và trống vắng…
    Ly cf đắng…và anh ngồi nhìn những án mây bây về cuối trời
    Gửi những nổi nhớ vào cơn gió…rồi cùng làng khói tan rã
    Tình yêu là thứ của nợ chết tiệt mà anh vẫn đang trả..
    Anh chẳng biết đến bao giời mới quên được em…
    Rồi lỡ mai ta gặp nhau trên con đường cũ..rồi nhìn nhau hay ôm lấy nhau… hả em… người từng thương…

    Ver2:
    Niếu..chúng ta một lần thôi nhìn lại
    Buông tay…ngừng nhớ vì ai cũng hiểu không gì là mãi mãi..
    Anh yêu em… hay em yêu anh thì cũng đã kết thúc từ lâu
    Giọt buồn trên má vốn dĩ tự rơi cũng chẳng ai lau được đâu
    Ta từng nhắm mắt thật chặt để thấy tình yêu vẫn còn vẹn nguyên
    Chắc hk ai ngờ khi tỉnh giấc xung quanh đã hk còn bình yên

  9. Tình yêu kết thúc…nỗi đau anh còn mang nặng…
    Anh vẫn biết ơn…những năm thánh tốt đẹp mà ông trời đã ban tặng
    Anh nguyện xin giữ lại nổi đau dày vò nó vẫn còn sâu khắc..
    Như vết dao đâm sâu vào ngực…và nổi đau đó nó có khác gì nhau.
    Có lẻ không em…là cả ngày dài ảm dạm và trống vắng
    Anh viết 1 bài nhạc buồn viết về chuyện tình 2 chúng mình
    Viết về em viết về kỉ niệm mà ta đã từng đi qua
    Gửi những nổi nhớ vào tình yêu đẹp đã theo giời than và dần đi xa
    Nỗi buồn chợt tan ra
    Đống băng rồi tan rã
    Tình yêu là thứ của nợ chết tiệt mà anh vẫn đang trả
    Lời nhạc thì vang ra…trên mặt thì vẫn cười
    Anh vẫn che giấu đi những nổi buồn từ xuân đến sang hạ
    Và có nỗi buồn nào thật đẹp
    Là kí ức ta mang đi 1 thời
    Trong 1 góc phòng cũ kĩ và chật hẹp
    Là những cảm súc anh viết cho chuyện tình mình
    Gốc cuối con phố mà ta từng đi qua có giời đây đã tan nắng
    Và giời chỉ còn mình anh với bống đêm đang về…

    Núi đồi chập chùng anh đi tìm em…nụ cười ngày nào anh đem gói gém
    Ngày mình bên nhau hạnh phúc vui cười em quên mau
    Giời anh đi tìm em… giữa phố đông người…niếu lỡ ta có gặp nhau…nhìn nhau rồi bước đi..hay là ôm lấy nhau…hả em người từng thường…?

  10. Người ta cứ mãi nói với nhau về những thứ đã qua
    Họ từng bên nhau vì điều gì?
    Tổn thương, hạnh phúc , và khổ đau
    Nhưng nếu đó không phải là tình yêu thì anh cũng chẳng biết tình yêu là gì
    Rồi thì ta cũng bước qua. Em bận yêu . còn anh thì bận với cô đơn

    Khi họ hỏi về em… anh không gọi là người yêu cũ
    Chỉ gọi là người từng thương… dù chuyện tình mình từ giờ đã cũ
    Là người được nhớ không quyền được ghen vì giờ là gì của nhau
    Em theo người ta trọn vẹn niềm vui bỏ lại tình anh cùng ngàn nỗi đau
    Nơi đây thì anh vẫn cứ cho phép bản thân vất vả với nỗi nhớ
    Chật vật tìm kiếm những kỉ niệm xưa từ 2 năm trước…ôi thật khờ !
    “đừng như vậy nữa mà… em và anh bây giờ đã khác xưa
    E không còn thương …người ta đợi em ở trước cửa”
    Nếu em là anh 1 ngày… vắt cạn nỗi buồn còn đây
    Thì chắc đông này em sẽ không ngủ để nhớ về anh từng giây
    Anh cố chấp giữ lại kỉ niệm như tự giết mình vậy thôi.
    “Trên thế gian này chẳng ai yêu mãi người không yêu mình đâu em à ”
    “Có khi nào họ không như xưa họ bỏ cô ấy đâu đó
    Hãy nói tôi biết để tôi đi tìm dù vài trăm cây nha gió”
    Có khi đôi chân lạc bước lần nữa đưa ta gặp nhau giữa đoạn đường
    Rồi chẳng nhìn nhau hay ôm lấy nhau…Là Người từng thương… ?

    Giận hờn lỡ trao em vài giọt đắng
    Ngỡ người chẳng giận nhưng bỗng xa anh
    Đôi lần anh ước dù một giọt nắng
    Nhưng nơi đây chỉ toàn mưa, bởi lá đã lìa cành
    Anh nói không vui vì nhớ, đâu có nghĩa là vẫn còn chờ
    Em nói không vui chỉ là cớ, để đi bên người vốn đã có quyền chờ
    Vậy thôi em ơi ta đã có những vết xước dù lội ngược dòng tìm nhau ngay từ đầu đã vấp ngã
    Đôi ba lần dừng chân không ngại ngần rồi một mình với bộn bề để không thể tự xoay trở mà vượt qua
    Em đã là tất cả của anh, là tất cả của anh, là kỉ niệm anh có rồi mặc nó chết cùng anh
    Là chuỗi dài mộng mị muốn ngủ thiếp như vậy mãi
    nhưng anh biết không lẽ mình cứ hoài lãng tránh.
    Vài lần anh uống muốn giấu đi giọt sầu
    Để không biết phải bắt đầu từ đâu
    Sau xa nhau yêu ai anh cũng giấu?
    Để không muốn em biết rồi lại đau
    Anh và em,… hai người dung
    Tìm thấy nhau đã là đúng
    Ta loay hoay, rồi trượt ngã
    Nhưng sau tất cả bắt đầu là điểm dừng…Vì em !

  11. Dõi theo ah từ muôn hướng lạ vẫn chỉ là anh vết thương cũ
    Vì điều gì em cứ ràng buộc cho đến bây giờ vấn vương mãi? 

    [Ver 1:] 
    Nếu như hạnh phúc là chặng hành trình em xin bỏ cuộc ở phía sau 
    Và nếu như ah là vết thương cũ thì đến bây giờ nó vẫn thấm thía đau 
    Có yêu có thương mới có ngụy lụy mặc dù ánh mắt đã đổi dời 
    Dừng lại hay bước không phải em chọn mà do quyết định của mỗi người 
    Yêu thương gì đâu, ah, mà đem nhau ra làm trò đùa 
    Để rồi kết thúc em là người đau giữa cơn gió lạnh đang ùa về 
    Đôi mắt mơ hồ emtrong quá khứ chờ đợi ah về dù xa xăm
    Thậm chí em đếm thời gian kết thúc cho đến bây giờ đã 2 năm 
    Gió đầu mùa duyên tình bay ngược ah nơi nào hỡi bồ công anh 
    Đâu duyên phận nào được trọn vẹn chỉ là nhất thời rồi mong manh 
    Không chọn lựa thời điểm xuất phát thì buộc dừng lại nơi giữa hành trình 
    Nhường ah chọn nơi dừng chân mới mặc dù vết thương em đã hình thành 
    Câu nói cũ em dần quen thuộc: “em hết yêu ah rồi người thương” 
    Giấu niềm đau vào nơi góc khuất để nở trên môi nụ cười gượng 
    Lối em về là con đường cũ nhường lại danh phận họ đón đưa 
    Đích dừng chân em là nỗi buồn nói chính xác hơn là chốn mưa 

    [Hook:] 
    Giả sử một lần ah nép vào em cảm nhận trái tim này đang thở 
    Giả sử như ah quay đầu nhìn lại thì hạnh phúc mình đâu dang dở 
    Có lẽ thế này ah sẽ vui hơn cùng họ bước tiếp cả chặn đường 
    Có lẽ đau thương là thứ cuối cùng em có thể làm ngoài vấn vương 
    Trên thế gian này không hề tồn tại thứ tình cảm nào mà không đau 
    Cũng giống như embỏ mặc tất cả để yêu ah dù chỉ trong đầu 
    Nếu như bắt buộc em chọn trong hai chắc chắn quá khứ em yêu hơn 
    Ah làm nỗi buồn em như bất động vì ah chẳng biết bao nhiêu cơn.
    Ah có thể nghe nhưng chẳng thể hiểu những gì em nói cũng bởi vì
    Vì chẳng bao giờ ah có suy nghĩ em sẽ thế nào nếu thích nghi 
    Cách sống đổi dời như trong tiểu thuyết cô gái tự kỉ với nỗi buồn 
    Kéo dây tơ tình nào ngờ đứt đoạn ah về với người tay tôi buông 
    Chỉ là vệt dài những vết thương cũ nhưng sao nghẹn đắng khó cất giọng 
    Niềm vui của em là những nỗi buồn giữa những suy nghĩ khi bất động 
    Nếu như yêu ah là những niềm đau thì em nguyện đau gấp ngàn lần 
    Nếu như nụ cười có thể che hết thì tim em đâu chai sạn dần 
    Ah à hạnh phúc nó đã không chọn em làm điểm bắt đầu niềm vui mới 
    Chỉ còn nỗi buồn là nơi dừng chân mỗi khi mệt mỏi hay lui tới 
    Em đâu can đảm đến mức đối diện những vết thương lòng đang dày xéo 
    Đã từng thất vọng khi cứ hy vọng qua hết đêm nay là ngày mới 
    Bởi đâu tổn thw nào mà không để lại vết xướt theo ta hết cuộc đời 
    Ai thề ai hứa ai cất tiếng yêu để rồi quay lưng vội nuốt lời 
    Có lẽ em giống người diễn viên phụ hoàn thành vai diễn yêu bên lề 
    Biến mất sau đó để rồi kết thúc là ah hạnh phúc vui bên người!!

  12. 1:
    Tình yêu kết thúc nỗi đau đó a vẫn còn mang nặng
    Anh vẫn bk ơn những năm tháng tốt đẹp ông trời đã ban tặng
    Anh nguyện xin giữ nỗi đau dày vò no vẫn còn khắc sâu
    Như vết dao sâu đâm vào lòng ngực và nỗu đau đó nó có gì khác nhau.
    Có lẽ không em là cả ngày dài ảm đạm và trống vắng
    Anh viết 1 bài thật dài và buồn trong căn phòng phủ sương đọng lắng
    Viết về em viết về những kỉ niệm mà ta đã từng đi qua
    Gửi những nỗi nhớ vào tìn yêu đẹp đã theo thời gian mà dần đi xa
    Nỗi buồn chợt tan ra
    Đóng băng và tan rã
    Tình yêu là thứ của nợ chết tiệt mà anh vẫn đang trả
    Lời nhạc thì vang ra
    Trên mặt vẫn mang nạ
    Anh vẫn che giấu đi những nỗi buồn từ xuân đến sang hạ
    Và có nỗi buồn nào thật đẹp
    Là kí ức ta mang đi một thời
    Trong một góc phòng cũ kĩ và chật hẹp
    Là những xúc cảm ta viết đi muôi nơi
    Gốc phượng sân trường mà ta đi qua có lẽ giờ đây đã tan nắng
    Và ly cà phê buổi chiều ngắm nhìn con đường giờ đây đã hoang vắng

    Hook:
    Nơi yêu thương rời xa
    Niềm đau giầy xéo con tim chính ta
    Vẫn nơi đây ta lại chờ
    Chờ những yêu thương ta dại khờ
    Và nỗi buồn vương môi
    Gió theo mây về trời
    Lặng lẽ cuốn bay đi mất rồi
    Nơi yêu thương nay đã xa rồi
    Chỉ còn nơi đây mình ta

    Ver 2:
    Núi đồi chập chùng a đi tìm em…nụ cười ngày nào anh đem gói gém
    Phong thư viết dỡ xin em đừng xem…vì toàn nổi lòng nơi a chưa vẹn
    Khi mà e thẹn từ những ngày đầu…giờ mất dấu
    Đổi là tháng năm ôm trọn kí ức của nơi phía củ anh biết cất đâu
    Cất vào… trong khoảng không vô định không đất và trời
    Nơi mà con tim vốn chả tan vỡ chả cảm xúc khóc và cười
    Lúc mà thước đó của niềm hạnh phúc có lẻ nó chắc là 10
    A đã có đầy đủ mọi thứ nhưng thứ anh mất là người
    Không một khoảng trống cho nổi buồn này… ố hoen len qua khe cửa
    Niềm đau nó cứ ngày dài thêm dài… nụ cười môi em hoa che nữa
    Dấu nỗi sầu thêm vào men cay… cho giọt tình buồn càng thêm say
    Nơi lạnh của mùa cô đơn làm sao hiểu được vì giờ em có người đang tay
    Đang thay chiếc áo củ giờ bờ vai kia đã sờn
    Cô đơn bao nhiêu là đủ khi hạnh phúc anh chưa kịp lớn
    Nơi đó em còn say đắm có biết ở bến bờ xa
    Tay ai một nữa tim ai một nữa giữa nơi phố thị phồn hoa

  13. Lyric:
    intro :
    Người ta cứ mãi nói vs nhau về những thứ đã qua
    Họ từng bên nhau vì điều gì?
    Tổn thương, hạnh phúc , và khổ đau
    Nếu đó không phải là tình yêu thì anh cũng chẳng biết tình yêu là gì
    Rồi thì ta cũng bước qua…
    Em bận yêu . còn anh thì bận với cô đơn

    Sevenk :
    Khi họ hỏi về em… anh không gọi là người yêu cũ
    Chỉ gọi là người từng thương… dù chuyện tình mình giỡ đã cũ
    Là người được nhớ không quyền dc ghen vì giờ là gì của nhau
    Em theo người ta trọn vẹn niềm vui bỏ lại tình anh cùng ngàn nỗi đau
    Nơi đây thì anh vẫn cứ cho phép bản thân vất vả với nỗi nhớ
    Chật vật tìm kiếm những kỉ niệm xưa từ 2 năm trước…ôi thật khờ
    “đừng như vậy nữa mà… em và anh bây giờ đã khác xưa
    e không còn thương …người ta đợi em ở trước cửa”
    Nếu em là anh 1 ngày… vắt cạn nỗi buồn còn đây
    Thì chắc đông này em sẽ không ngủ để nhớ về anh từng giây
    Anh cố chấp giữ lại kỉ niệm như tự giết mình vậy thôi..
    “Trên thế gian này chẳng ai yêu mãi người không yêu mình đâu Khôi”
    “Có khi nào họ không như xưa họ bỏ cô ấy đâu đó
    Hãy nói tôi biết để tôi đi tìm dù vài tram cây nha gió”
    Có khi đôi chân lạc bước lần nữa đưa ta gặp nhau giữa đoạn đường
    Rồi chẳng nhìn nhau hay ôm lấy nhau… Người từng thương… ?

    Sukai:
    Ta không còn như xưa đón đưa
    Không trong tay ngày yêu dưới mưa
    Bờ môi khô cằn đọng lại gì
    Hay vô tình quên đi nơi đó
    Nơi mà ta nguyện thề có nhau|
    Trao cho nhau ước mơ muôn màu để giờ nhìn lại
    Hai con tim đã xa nhau rồi

    Will:
    Là người từng thương . anh chưa dc phép dừng lại
    Một lần lạc mất vòng tay , hơi ấm không là ngày mai
    Một lần xa em -a biết : Đủ dũng cảm để tim đợi chờ
    Còn em
    Sau bao ngày tháng anh thèm được nhớ

    Ngày mình đứng đó bên nhau chỉ đôi lúc mưa rơi còn mang
    Dù khi em xa nơi anh, nước mắt trên vai kéo vệt còn nặng
    Giữa những yêu thương , ôm trọn nỗi nhớ rung rinh mơ hồ
    Em về sau mưa đúng không? Hay chỉ do anh đang nhớ
    Em liệu có buồn, có những an lành mà em từng muốn?
    Có trái tim ngấm nắng vỡ tan vào 1 buổi chiều mưa buông
    Có thấy 2 ta tan vỡ , anh mượn tim em ngủ vùi
    Có thấy yêu thương nào từ anh đủ để cho em dc vui
    Và rồi một mai , anh đến bỏ lại cô đơn nơi đây
    Để nói về anh- về em – hay về an yên sau này?
    Rồi sau hạnh phúc, a mong em phải thật bình yên
    Dù rằng có đôi lần anh để mặc cô đơn nằm yên

    Giận hờn lỡ trao em vài giọt đắng…
    Ngỡ người chẳng giận nhưng bỗng xa anh….
    Đôi lần anh ước dù một giọt nắng…
    Nhưng nơi đây chỉ toàn mưa, bởi lá đã lìa cành
    Anh nói không vui vì nhớ, đâu có nghĩa là vẫn còn chờ
    Em nói không vui chỉ là cớ, để đi bên người vốn đã có quyền chờ
    Vậy thôi em ơi ta đã có những vết xước dù lội ngược dòng tìm nhau ngay từ đầu đã vấp ngã
    Đôi ba lần dừng chân không ngại ngần rồi một mình với bộn bề để không thể tự xoay trở mà vượt qua…
    Em đã là tất cả của anh, là tất cả của anh, là kỉ niệm anh có rồi mặc nó chết cùng anh
    Là chuỗi dài mộng mị muốn ngủ thiếp như vậy mãi
    nhưng anh biết không lẽ mình cứ hoài lãng tránh.

    Vài lần anh uống muốn giấu đi giọt sầu
    Để không biết phải bắt đầu từ đâu
    Sau xa nhau yêu ai anh cũng giấu?
    Để không muốn em biết rồi lại đau…
    “Vì em ích kỷ”
    Anh và em,… hai người dung
    Tìm thấy nhau đã là đúng…
    Ta loay hoay, rồi trượt ngã…
    Nhưng sau tất cả bắt đầu là điểm dừng…

    ~ chúng ta 1 lần thôi nhìn lại
    buông tay ngừng nhớ vì ai cũng hiểu không gì là mãi mãi
    em yêu anh . anh yêu em thì cũng kết thúc từ lâu
    giọt buồn trên má vốn dĩ tự rơi cũng chẳng ai lau được đâu
    ta từng nhắm mắt thật chặt để thấy ưu tư vẫn còn vẹn nguyên
    chắc không ai ngờ đến khi tỉnh giấc xung quanh không còn bình yên
    ngày xa em . Anh đã gửi lại yêu thương đẹp nhất
    những thứ cũ kĩ này , anh mang theo làm kĩ vật
    anh không biết mai này anh còn may mắn hưởng trọn niềm vui
    tất cả anh đều không biết. vì vết thương lòng chẳng bao giờ nguôi
    đừng! đừng nói anh nghe là em sẽ vẫn chờ đợi
    đừng nói anh nghe em còn hy vọng cất giấu chưa nói thành lời
    tất cả điều đó . xin em ! hãy giữ cho một ng khác
    một người tình cờ gặp em , thương em như lời bài hát
    cho em những thứ mà anh bên em đã không thể cho
    cho em tất cả những thứ mà anh bấy lâu luông mong em có ! NTT

  14. Nếu, chúng ta một lần thôi nhìn lại
    Buông tay, ngừng nhớ vì ai cũng hiểu không gì là mãi mãi
    Em yêu anh, anh yêu em thì cũng kết thúc từ lâu
    Giọt buồn trên má vốn dĩ tự rơi cũng chẳng ai lau được đâu
    Ta từng nhắm mắt thật chặt để thấy ưu tư vẫn còn vẹn nguyên,
    Chắc không ai ngờ đến khi tỉnh giấc xung quanh không còn bình yên
    Ngày xa anh, em đã gửi lại yêu thương đẹp nhất
    Những thứ cũ kĩ này, em mang theo làm kỉ vật.
    Em không biết mai này em còn may mắn hưởng trọn niềm vui,
    Tất cả em đều không biết, vì vết thương lòng chẳng bao giờ nguôi
    Đừng, đừng nói em nghe rằng anh sẽ vẫn chờ đợi,
    Đừng nói em nghe anh còn hi vọng cất giấu chưa nói thành lời.
    Tất cả điều đó, xin anh, hãy giữ cho một người khác,
    Một người tình cờ gặp anh, thương anh như lời bài hát
    Cho anh những thứ mà em bên anh đã không thể cho,
    Cho anh tất thảy những thứ mà em bấy lâu luôn mong anh có.

  15. Khi họ hỏi về em… anh không gọi là người yêu cũ
    Chỉ gọi là người từng thương… dù chuyện tình mình giỡ đã cũ
    Là người được nhớ không quyền dc ghen vì giờ là gì của nhau
    Em theo người ta trọn vẹn niềm vui bỏ lại tình anh cùng ngàn nỗi đau
    Nơi đây thì anh vẫn cứ cho phép bản thân vất vả với nỗi nhớ
    Chật vật tìm kiếm những kỉ niệm xưa từ 2 năm trước…ôi thật khờ
    “đừng như vậy nữa mà… em và anh bây giờ đã khác xưa
    e không còn thương …người ta đợi em ở trước cửa”
    Nếu em là anh 1 ngày… vắt cạn nỗi buồn còn đây
    Thì chắc đông này em sẽ không ngủ để nhớ về anh từng giây
    Anh cố chấp giữ lại kỉ niệm như tự giết mình vậy thôi..
    “Trên thế gian này chẳng ai yêu mãi người không yêu mình đâu Khôi”
    “Có khi nào họ không như xưa họ bỏ cô ấy đâu đó
    Hãy nói tôi biết để tôi đi tìm dù vài tram cây nha gió”
    Có khi đôi chân lạc bước lần nữa đưa ta gặp nhau giữa đoạn đường
    Rồi chẳng nhìn nhau hay ôm lấy nhau… Người từng thương… ?

    Will:
    Là người từng thương . anh chưa dc phép dừng lại
    Một lần lạc mất vòng tay , hơi ấm không là ngày mai
    Một lần xa em -a biết : Đủ dũng cảm để tim đợi chờ
    Còn em
    Sau bao ngày tháng anh thèm được nhớ

    Ngày mình đứng đó bên nhau chỉ đôi lúc mưa rơi còn mang
    Dù khi em xa nơi anh, nước mắt trên vai kéo vệt còn nặng
    Giữa những yêu thương , ôm trọn nỗi nhớ rung rinh mơ hồ
    Em về sau mưa đúng không? Hay chỉ do anh đang nhớ
    Em liệu có buồn, có những an lành mà em từng muốn?
    Có trái tim ngấm nắng vỡ tan vào 1 buổi chiều mưa buông
    Có thấy 2 ta tan vỡ , anh mượn tim em ngủ vùi
    Có thấy yêu thương nào từ anh đủ để cho em dc vui
    Và rồi một mai , anh đến bỏ lại cô đơn nơi đây
    Để nói về anh- về em – hay về an yên sau này?
    Rồi sau hạnh phúc, a mong em phải thật bình yên
    Dù rằng có đôi lần anh để mặc cô đơn nằm yên

    Khói :
    Giận hờn lỡ trao em vài giọt đắng…
    Ngỡ người chẳng giận nhưng bỗng xa anh….
    Đôi lần anh ước dù một giọt nắng…
    Nhưng nơi đây chỉ toàn mưa, bởi lá đã lìa cành
    Anh nói không vui vì nhớ, đâu có nghĩa là vẫn còn chờ
    Em nói không vui chỉ là cớ, để đi bên người vốn đã có quyền chờ
    Vậy thôi em ơi ta đã có những vết xước dù lội ngược dòng tìm nhau ngay từ đầu đã vấp ngã
    Đôi ba lần dừng chân không ngại ngần rồi một mình với bộn bề để không thể tự xoay trở mà vượt qua…
    Em đã là tất cả của anh, là tất cả của anh, là kỉ niệm anh có rồi mặc nó chết cùng anh
    Là chuỗi dài mộng mị muốn ngủ thiếp như vậy mãi
    nhưng anh biết không lẽ mình cứ hoài lãng tránh.

    Vài lần anh uống muốn giấu đi giọt sầu
    Để không biết phải bắt đầu từ đâu
    Sau xa nhau yêu ai anh cũng giấu?
    Để không muốn em biết rồi lại đau…
    “Vì em ích kỷ”
    Anh và em,… hai người dung
    Tìm thấy nhau đã là đúng…
    Ta loay hoay, rồi trượt ngã…
    Nhưng sau tất cả bắt đầu là điểm dừng…

    Keek :
    tình yêu rạn nứt
    vì khi em buồn vu vơ
    cơn mưa ào ạt
    rơi vào tim anh rồi chợt tan vỡ
    sương dăng kín lối
    nơi bàn tay anh vẫn thường đan vào em
    để rồi em biết đấy
    bạn thân nhất của anh bây giờ là đêm
    giờ đây nước mắt thênh thang
    ta ngập trong lũ tình vụn vỡ
    anh vẫn mang nỗi buồn khi xưa
    chờ em đến xua tan lần nữa
    Có những ngày ta chợt thấy cô đơn
    thèm cảm giác ở bên nhau giận hờn
    vốn dĩ em là hoa
    mọc ven đường sẽ chịu nhìu đau đớn
    kẻ đến người đi em chịu nhìu đau đớn
    lòng mặc cảm nỗi sợ mất nhau
    sự thật em là người anh yêu
    dù sau này có lạc mất nhau
    vì tình yêu của anh ….sẽ không bao… giờ thiếu
    chỉ sợ đến 1 ngày em sẽ không còn hiểu
    phải mất bao lâu để khiến cho một người
    lành lại vết thương cũ dù rằng là bao nhiểu
    em đừng nên ích kỷ, mất niềm tin vào anh
    khi cơn mưa dần tạnh . bầu trời kia màu xanh
    ta cứ hãy yêu đi, đừng nên oán trách
    vì mình thuộc về nhau em ơi

    Sukai :
    Nếu, chúng ta một lần thôi nhìn lại
    Buông tay, ngừng nhớ vì ai cũng hiểu không gì là mãi mãi
    Em yêu anh, anh yêu em thì cũng kết thúc từ lâu
    Giọt buồn trên má vốn dĩ tự rơi cũng chẳng ai lau được đâu
    Ta từng nhắm mắt thật chặt để thấy ưu tư vẫn còn vẹn nguyên,
    Chắc không ai ngờ đến khi tỉnh giấc xung quanh không còn bình yên
    Ngày xa anh, em đã gửi lại yêu thương đẹp nhất
    Những thứ cũ kĩ này, em mang theo làm kỉ vật.
    Em không biết mai này em còn may mắn hưởng trọn niềm vui,
    Tất cả em đều không biết, vì vết thương lòng chẳng bao giờ nguôi
    Đừng, đừng nói em nghe rằng anh sẽ vẫn chờ đợi,
    Đừng nói em nghe anh còn hi vọng cất giấu chưa nói thành lời.
    Tất cả điều đó, xin anh, hãy giữ cho một người khác,
    Một người tình cờ gặp anh, thương anh như lời bài hát
    Cho anh những thứ mà em bên anh đã không thể cho,
    Cho anh tất thảy những thứ mà em bấy lâu luôn mong anh có.

    Người Từng Thương !

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here